LỄ HIỂN LINH

LỄ HIỂN LINH    

Lm. Giacôbê Nguyễn Hải Ly SDB

Khao khát

“Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người”. 

Đoạn văn diễn tả hành trình đi tìm Đức Vua dân Do thái mới sinh của ba vị đạo sĩ, nó phảng phất lòng khao khát tôn giáo, khao khát Thiên Chúa nơi con người.  Ánh sao ở đây là lời mời gọi, một sự gợi mở, một sức hút, một sự chỉ đường cho các nhà chiêm tinh, họ thấy ánh sao và đáp trả lại lời mời gọi này bằng sự sẵn sàng. Thiên Chúa dừng lại trong chuyên môn của họ, và họ, họ cộng tác trong tinh thần cởi mở và sẵn sàng. Thiên Chúa mở lời, mở lòng với những người dân ngoại qua một hành trình khá đặc biệt: từ khối óc tới trái tim… Hành trình của các nhà đạo sĩ là một hành trình bắt đầu từ khối óc đam mê tìm kiến chân lý, đến con tim thao thức kiếm tìm. Khoa học chân chính dẫn con người đến với Thiên Chúa, và có thể nói đây là tiếng „xin vâng” đầu tiên của dân ngoại, sau tiếng „Xin vâng” tuyệt vời của Mẹ Maria.

Họ lên đường, để đáp lại lời mời gọi. Để thực hiện một cuộc hành trình dài, khó khăn và không rõ ràng, họ phải hoạch định kế hoạch, phải chuẩn bị hành trang, phải liều lĩnh, can đảm chấp nhận cả những nguy hiểm rủi ro trên đường, nhất là họ sẵn sàng bỏ lại sau lưng tất cả: bỏ công việc, bỏ gia đình, bỏ thời gian để đáp lại lời mời: đến thờ lạy Người. Chúng ta nhìn thấy được lòng khao khát, và nhất là sự chuẩn bị của họ. Món quà đầu tiên họ dành cho Ngài: món quà thời gian, họ cho Ngài thời gian.

Thiên Chúa cũng mời gọi chúng ta qua nhiều hình thức, đó là những ánh sao của Người, có thể là qua những biến cố trong cuộc sống, qua thánh lễ, các bí tích, qua Giáo hội, quan trọng là tôi có nhận ra, tôi có sẵn sàng đáp lại. Chúng ta có tinh ý nhận ra những lời mời gọi, để sẵn sàng xếp tất cả qua một bên, để lên đường. Mỗi ngày sống là một cuộc hành trình đáp lại lời mời gọi đến gặp Đấng là Tất cả, trong trong thánh lễ, trong cầu nguyện, trong tha nhân…

Thiên Chúa có chiếm vị trí quan trọng nhất trong cuộc sống của mỗi người chúng ta? Chúng ta có đủ khao khát để đến thờ lạy Thiên Chúa? Chúng ta có sẵn sàng bỏ lại sau lưng những gì đang níu kéo, chúng ta có sẵn sàng dâng tặng cho Ngài món quà thời gian? 

Hành trình đi tìm Vua dân Do thái, đi tìm Chúa Hài nhi của ba nhà đạo sĩ, cũng chính là hành trình cuộc đời mỗi người chúng ta: trong hạnh phúc – đến gặp Thiên Chúa, trong khổ đau – cũng đừng rời xa Người…vì không phải lúc nào đức tin cũng dẫn lối đưa đường, không phải lúc nào chúng ta cũng sống trong hy vọng tín thác, có những ngày đời ảm đạm, có những lúc cuộc đời người Kitô hữu cứ bồng bềnh giữa trùng khơi, bị sóng đánh trôi dạt vật vờ, những lúc như thế, hình như Chúa cũng đang „trôi dạt” thật xa…Và chúng ta lại phải hối hả đi tìm…

Ánh Sao của Người

“Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người”. Ánh sao ở đây là lời mời gọi, một sự gợi mở, một sức hút, một sự chỉ đường cho các nhà đạo sĩ, họ thấy ánh sao và đáp trả lại lời mời gọi này bằng sự sẵn sàng. Chúng ta để ý chi tiết: „vì sao của Người”, ánh sao của Thiên Chúa, chứ không phải của ai khác, của thế gian, vì ánh sao của Người mới dẫn chúng ta đến để gặp Thiên Chúa. Ánh sao của Thiên Chúa là Ánh sao mà Người dùng để lôi kéo thụ tạo đến với Ngài. 

Ánh sao của Người có thể là các thánh, là Giáo hội, là các linh mục, là cha mẹ, là những người thầy, là những người bạn, những người giúp chúng ta đến với Thiên Chúa. Những ánh sao này phản chiếu ánh sáng từ một Vì Sao đích thực: Đức Kitô, và nó chỉ lung linh khi nó dẫn đường đến với Thiên Chúa mà thôi.

Coi chừng có những ánh sao lấp lánh, những tà giáo, những nhóm phổ biến các „sứ điệp” như sứ điệp từ trời, hay sứ điệp thời cuối gì gì đó, mới đầu thật hấp dẫn, nhưng nó lại kéo chúng ta ra khỏi Giáo Hội, rời xa Thiên Chúa. Chúng ta có đủ tỉnh táo, khôn ngoan để tìm kiến và nhận ra những dấu chỉ, những ánh sao của Người? Chúng ta đang đi theo ánh sao nào?

“Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại. Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng.” Hành trình của ánh sao cũng thật kỳ lạ. Ánh sao đi trước họ - biến mất – xuất hiện lại – đậu trên nhà nơi Hài Nhi ở. Có những lúc anh sao biến mất, dù mất phương hướng, nhưng các đạo sĩ không bỏ cuộc, họ tiếp tục tìm kiếm.

Chúng ta có để ý ánh sao biến mất ở đâu? Ở ngay thành phố Gierusalem hoa lệ, tại sao thế? Phải chăng ở nơi ồn ào, náo nhiệt nhưng con người chạy theo lối sống tiện nghi, an nhàn, và dửng dưng với Thiên Chúa, thì ánh sao cũng biến mất? Nơi con người quá tin vào sức mình, nghĩ mình là tất cả, nghĩ mình là chúa, thì nơi đó, ánh sao cũng mờ dần.

Có những lúc chúng ta cảm thấy mất phương hướng, cảm thấy mù mịt, không nhận ra sự hiện diện của Chúa giữa cuộc đời, đừng hoang mang lo sợ, đừng bỏ cuộc, đừng buông xuôi, hãy tiếp tục kiếm tìm. Có những lúc chúng ta cảm thấy khó cầu nguyện, vì dường như lời cầu nguyện không được đáp lời, hãy tiếp tục tìm kiếm Chúa. Ánh sao chỉ tạm thời „biến mất” mà thôi, đây là lúc chúng ta dừng lại, đừng hoảng loạn, dừng lại…sống chậm lại một tí, nghĩ khác đi một tí, yêu thương nhiều hơn và rồi chúng ta sẽ thấy, ngôi sao lại xuất hiện.

“Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng.” Vui mừng ở đây như một sự lạc quan, tin tưởng, một sự tìm lại ý nghĩa của cuộc sống... Chúng ta có vui mừng khi nhận ra những ánh sao, hay có vui mừng khi người khác chỉ đường cho chúng ta đến với Chúa? Chúng ta có đủ khiêm nhường, hiền lành, đơn sơ để người khác hướng dẫn? Chúng ta cũng được mời gọi hãy trở thành những ánh sao của Người – những ánh sao phản chiếu ánh sáng từ Nguồn là ánh sáng „Ta là Sự sáng thế gian” và dẫn đưa người khác đến với Nguồn này. Tôi có là ánh sao chỉ đường cho người khác đến gặp Chúa.

Bối rối, xôn xao

Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.
Chúng ta có thể thấy hai hình ảnh trái ngược: một là các nhà đạo sĩ hăng hái lên đường với tâm hồn bình an…Còn vua Herode và cả thành Gierusalem thì bối rối xôn xao. „Vua và cả thành”… chỉ là cách nói để diễn tả một sự từ chối tin vui Con Chúa giáng trần. Belem không cho Ngài chỗ náu thân như một con người, Gierusalem bối rối xôn xao. Tất cả chỉ để minh chứng cho sự chối từ: ”Người đã đến nhà gia nhân Người và gia nhân Người không đón nhận Người…”

Tại sao phải bối rối, tại sao phải xôn xao? Sao không phải là thái độ ngạc nhiên, thoảng thốt và kết thúc bằng vui mừng, đón nhận? Rồi tiếp tục là một mật nghị giữa nhà vua và các thượng tế, kinh sư, những nhà thông luật để tìm hiểu về Hài Nhi. Thái độ đầu tiên của vua Herode là bối rối, ẩn sau đó là nỗi lo sợ, và khi đã biết rõ, là một âm mưu được che đậy bằng cái vỏ đạo đức: “Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người”, và cuối cùng là hành động tàn ác triệt hạ, mà chúng ta đã biết đó là ra lệnh tàn sát tất cả các trẻ nam từ hai tuổi trở xuống.

Có bao giờ chúng ta để nỗi sợ hãi lấn chiếm, đến nỗi không còn chỗ cho tình yêu. Tệ hơn nữa, từ sợ hãi mà chúng ta tìm cách triệt hạ người khác. Trong công việc làm ăn chẳng hạn. Sợ người khác hơn mình, nên tìm cách triệt hạ.

Người Hungary có lối chơi chữ rất hay: „Sợ hay sống – bạn quyết định đi: Félsz vagy Élsz, te döntesz!” chữ „Bạn sợ” là Félsz, và chữ „Bạn sống” là Élsz, chỉ khác nhau một chữ „f”, và tất cả do bạn quyết định: Sợ hay Sống. Bên cạnh một Hêrođê bối rối là cả thành Gierusalem xôn xao. Còn các thượng tế và các kinh sư thì sao? Họ làu thông kinh sử, trích dẫn Lời Chúa cách chính xác, nhưng họ lại không tìm đến để thờ lạy, để gặp Ngài. Cái trí chưa lôi kéo cái tình. Hay đúng hơn, lòng họ nguội lạnh, họ khao khát làm giàu cho cái đầu, mà hờ hững với tiếng gọi của Tình yêu. Một sự hờ hững với tôn giáo. Chúng ta vẫn thấy đâu đó trong cuộc sống hằng ngày, có người biết nhiều về kinh thánh, biết nhiều về Chúa, họ biết nhiều lắm, nhưng lại sống chẳng ra gì, chẳng có lòng khao khát, chẳng muốn đến gặp gỡ Ngài. Hoặc là thờ ơ với thánh lễ, với kinh nguyện….Hay vẫn đi lễ đi nhà thờ đều đặn nhưng lại sống một cuộc sống phản chứng…
Bối rối…. sợ hãi…xôn xao…hờ hững hay bình an lên đường.

 

Thờ lạy

Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người.
Một cách diễn đạt rất đơn giản, nhưng thực sự nó không chỉ đơn giản như thế. Ba nhà đạo sĩ sau khi được những nhà thông luật chú giải thánh kinh, họ theo Ánh sao chỉ đường, và khi ánh sao dừng lại ở một máng cỏ nghèo hèn, họ bước vào nhà, họ cũng chỉ thấy cảnh nghèo hèn, nhơ nhuốc, trước mặt họ là những con người bình thường, một Hài nhi mới sinh…và họ liền sấp mình thờ lạy, không mảy may nghi ngờ không biết đây có thực là Đức Vua chăng, cũng chẳng hề thắc mắc không biết có vào nhầm chỗ hay không, cũng không hề thất vọng vì cái thực tại có lẽ khác hẳn với những gì họ nghĩ, họ tưởng tượng. Họ tin và họ sấp mình thờ lạy. 

Họ nhận ra Ngài là Đấng muôn dân chờ mong, là Đấng Cứu thế, Đấng mà ngày nay chúng ta, những người Kitô hữu tôn thờ trong bí tích Thánh Thể, Đấng là Thiên Chúa thật và là người thật.

Có bao giờ chúng ta nghi ngờ sự hiện diện thực sự của Đức Kitô trong Mình Thánh, trong Nhà Tạm, trong thánh lễ… Có bao giờ chúng ta nghi ngờ không biết có thật Đức Kitô là Đấng Cứu chuộc… Có bao giờ chúng ta thất vọng vì Giáo hội thế này thế kia. Có bao giờ chúng ta thất vọng về người khác, nghi ngờ không nhận ra Chúa hiện diện trong những anh em nghèo khó, khiêm hạ… Có bao giờ chúng ta chần chừ.

Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến. Họ mở bảo tráp để dâng Ngài những món quà đã được chuẩn bị, vàng biểu tượng của thần tính vương đế, Ngài là Vua muôn vua, nhũ hương là sự chân nhận thiên tính của Ngài, Đấng là Tư tế của tân ước, và mộc dược là sự tiên báo cái chết thập giá cứu chuộc của Ngài, Đấng là Ngôn sứ, Đấng dùng chính máu mình để hòa giải con người với Thiên Chúa.

Và thật ngạc nhiên, họ chỉ sấp mình thờ lạy, Tân ước không viết một lời gì. Một sự thờ lạy không lời. Họ cũng chẳng xin Ngài điều gì. Họ không tự hào, không khoe khoang về cuộc hành trình tìm Ngài…Họ chỉ khiêm nhường chiêm ngắm và thờ lạy. Chúng ta phải tự hỏi về thái độ thờ lạy của chúng ta, từ cử chỉ bên ngoài, đến sự chuẩn bị cõi lòng bên trong. Khi đến với Chúa, có lẽ điều quan trọng nhất không phải là xin, không phải là nói nhiều, mà là một tâm hồn thinh lặng, chiêm ngắm, thờ lạy, chân nhận Ngài là Vua, là Tư tế, là Tiên tri của cõi lòng mình. 

Và chúng ta cũng không đến với Ngài với hai bàn tay trắng…Chúng ta dâng cho Ngài những gì? Đừng quên dâng Ngài một tâm hồn chân thành, chân thật như vàng được thử lửa, chuẩn bị những việc tốt chúng ta làm cho tha nhân, đó là vàng của chúng ta. Đừng thiếu tâm tình cầu nguyện tín thác, đó là nhũ hương của chúng ta. Và cả những hy sinh trong đời thường, những vất vả trong cuộc sống, trong công việc làm ăn, những áp lực trong công việc, sự lo toan của kiếp sống với trăm ngàn nỗi lo cơm áo gạo tiền, những sự thất bại, cả sự thất vọng muốn buông xuôi, những nỗi buồn vui kiếp người, đó là mộc dược của chúng ta. Hãy dâng tất cả cho Ngài. 

 

…đi lối khác…

Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.

Sau khi thờ lạy, họ đi lối khác về nhà mình là hình ảnh đẹp nhất nói về sự trở về, hoán cải, đổi thay. Họ gặp Ngài, và họ được biến đổi, họ được trợ giúp nhận ra sự giả dối của Herode, để đi lối khác. 

Sự trợ giúp ở đây là gì? Là sự báo mộng. Sự báo mộng ở đây phải chăng một lần nữa nhắc nhở: tự sức mình, chúng ta không thể được cứu rỗi, tự sức mình, chúng ta khó để bước đi trên đường trọn lành, phải nhờ ơn Chúa và sự cộng tác của bản thân…
Đi lối khác cũng có nghĩa biểu tượng là một cuộc sống khác, một cuộc sống chứng tá, không phải chỉ là một cuộc sống của ngày xưa…Đó là hoa trái của sự thờ lạy đúng nghĩa.

Mỗi dịp Giáng sinh về có thay đổi tận căn lối sống của chúng ta? Chúng ta có „thánh” hơn, hay ít ra là tốt hơn, tử tế hơn, bớt tham, sân, si một tí nào chăng? Giáng Sinh có dẫn chúng ta đến gần Chúa và gần anh em mình hơn không, có giúp chúng ta yêu Ngài hơn chính mình không? Có giúp chúng ta cúi xuống, hạ mình, đi bước trước đến cùng người anh em, người mà chúng ta vẫn còn ghét, còn khó gần? Mỗi lần gặp Chúa trong thánh lễ, khi trở về lại với cuộc sống bình thường, chúng ta có tốt hơn, chúng ta có được biến đổi, chúng ta có làm chứng cho Ngài, có dám sống những giá trị của Tin Mừng giữa lòng đời? Và có dám là người truyền giáo: sống và loan báo niềm vui gặp Chúa.

Ân sủng, phép lành của Ngài cần thiết cho cuộc đời của chúng ta, cần để chúng ta sống thánh giữa đời. Chúng ta khó nên thánh tự sức mình, nếu không có ân sủng của gặp gỡ với Thiên Chúa, nếu không có hoa trái của sự thờ lạy. Nếu chúng ta không tốt hơn, hãy coi lại thái độ thờ lạy của chúng ta. Bước chân của các nhà đạo sĩ cũng là bước chân của từng người Kitô hữu trên con đường nên thánh, trong cánh đồng truyền giáo.

 

 

 

Đánh giá bài suy niệm
(0 số lần đánh giá)
Số Lần đọc 25 lần
Bài Suy Niệm Liên Quan: « MÙA VỌNG: BỐN TRONG MỘT ...

CÁC BÀI SUY NIỆM

  • Lễ Các Thánh Canh Tân Niềm Hy Vọng

    Thánh thiện là sự tươi trẻ của Giáo hội. Các thánh không chịu đầu hàng bao giờ. Các ngài cũng không bỏ cuộc trước sự mỏng dòn hay thay đổi của chính mình, nhưng trái lại lu ...
  • THÁNG SÁU : THÁNH TÂM CHÚA GIÊ SU

    Bước vào tháng sáu, tháng của những cơn mưa bất chợt, tháng của những ngày nắng hạ theo chu kỳ nhật nguyệt, tháng sáu cũng là tháng mà toàn Giáo Hội hướng con cái mình tỏ lòng tôn kính Thánh Tâm (Trái Tim) Ch ...
  • BA NGÔI THIÊN CHÚA: NƠI KHỞI SINH TÌNH YÊU VÀ SỰ HỢP NHẤT

    “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì không phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga.3,16) ...
  • CHÚA THÁNH THẦN TRONG CUỘC SỐNG CON NGƯỜI

    “Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần ”(Ga.20,22 ...
:

Giới Thiệu

Lời Chúa là lương thực nuôi dưỡng tâm hồn, là ánh sáng soi đường dẫn lối cho cuộc sống. Việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa sẽ giúp mỗi người nhận biết lối đường để đi, phương cách để hành động, đồng thời bổ dưỡng tâm hồn con người trên đường về với Người.

Cùng với các bạn, website Lời Chúa cũng mong được góp những suy tư nhỏ bé của mình qua những bài suy niệm, với ước mong Lời Chúa sẽ giúp chúng ta được biến đổi mỗi ngày nên giống Người hơn.


Default Theme
Layout Direction
Body
Background Color [r]
Text color [r]
Top
Top Background Image
Background Color [r]
Text color [r]
Bottom
Bottom Background Image
Background Color [r]
Text color [r]